Nguồn gốc SHIATSU MASSAGE

Giới thiệu

Nguồn gốc SHIATSU MASSAGE Trị liệu bằng tay có lẽ là phương thức chữa trị cổ xưa nhất. Từ thời xa xưa, khi cơ thể đau nhức, con người tự nhiên đưa tay lên chỗ đau và xoa, bóp, nắn để làm giảm cơn đau. Và cái phản xạ tự nhiên ban đầu ấy sau đó đã dần dần phát triển thành những phương pháp trị liệu có hệ thống, trong đó có thuật mát-xa phương Tây (massage) và thuật xoa bóp của Trung Quốc (tuina, thối nã). Nhật Bản cũng phát triển phương pháp trị liệu bằng tay của riêng mình, đó lá thuật bấm huyệt trị liệu shiatsu

nguongoc1
Trước đây tại Nhật Bản đã có một số trường phái bấm huyệt trị liệu được gọi chung là anma (án ma), tất cả đều dựa trên kỹ thuật và nguyên lý cơ bản bắt nguồn từ nền y thuật cổ truyền Trung Quốc. Tokujiro Namikoshi được nhìn nhận là người đã kết hợp các phương pháp cổ truyền này với các nguyên lý y học phương Tây để tạo nên một phương pháp trị liệu mới, hoàn toàn Nhật Bản, mà ông đặt tên là shiatsu. Điều đã thúc giục ông ta phát triển shiatsu chính là cuộc vật lộn của người mẹ với cơn bệnh thấp khớp.
tokujiro 

Tokujiro Namikoshi sinh năm 1905 tại một thành phố nhỏ ở giữa nước Nhật. Khi ông lên bảy, gia đình phải chuyển về sống ở một làng xa trên hòn đảo Hokkaido thuộc miền bắc nước Nhật. Tới nơi không bao lâu thì bà mẹ bắt đầu than đau nhức ở hai gối, sau đó chứng đau nặng hơn và lan dần ra cổ chân, cổ tay, cùi chỏ và bả vai. Rõ ràng đây là hậu quả của hành trình cực khổ cộng với khí hậu khắc nghiệt của nơi ở mới.

Vì bác sĩ không có mà thuốc men cũng không, gia đình không còn cách nào khác là thay phiên nhau xoa bóp những chỗ đau của bà mẹ. Sau một thời gian, bà mẹ báo Tokujiro là hai tay của cậu đã giúp bà cảm thấy dễ chịu nhất. Được mẹ khen, cậu bé hết lòng lo chữa trị cho mẹ. Dựa vào trực giác của trẻ con, cậu mò mẫm tìm những cách thức có hiệu quả nhất để giúp mẹ bớt đau. Với kinh nghiệm tích lũy được, cậu đã khám phá ra là việc dùng ngón tay và lòng bàn tay ấn sâu và nhẹ nhàng mang kết quả tốt nhất. Rồi dần dần chứng phong thấp của mẹ cậu giảm bớt và các triệu chứng cũng biến mất hẳn.

Hứng khởi bởi thành công ban đầu này, Tokujiro tiếp tục nghiên cứu cặn kẽ mọi khía cạnh của cơ thể con người từ hai quan điểm Tây y lẫn Đông y. Sau đó, ông tổng hợp những kiến thức có được và đúc kết với kỹ thuật dùng tay ấn nhẹ và sâu đã mang lại kết quả trên mẹ của mình. Dựa trên kinh nghiệm chữa trị trực tiếp, ông phát họa bản đồ huyệt vị cơ bản (tứctsubo) trên toàn thân để dùng cho shiatsu và hệ thống hóa phương pháp trị liệu của ông hợp với các nguyên lý sinh lý học và cơ thể học.

Ông chọn từ “shiatsu” – nghĩa đen là “ấn bằng ngón tay” – để gọi phương pháp của ông nhằm phân biệt với các phương pháp “án ma” cổ truyền – các phương pháp này dùng các kỷ thuật xoa bóp vê nắn và đồng thời sử dụng luôn cả ngón tay gập, cùi chỏ và đầu gối, những công cụ mà Namikoshi cho là không đủ sự tinh tế cần thiết để có shiatsu đích thực.

Năm 1933, ông đến Tokyo và mở một phòng trị liệu. Công hiệu của liệu pháp shiatsu dần dần được biết đến và Namikoshi được mời chữa trị cho nhiều nhân vật nổi tiếng với phương pháp mới của ông. Năm 1940, ông mở Viện Shiatsu Nhật Bản, trường đào tạo shiatsu đầu tiên ở Nhật, nhằm phát huy bộ môn. Năm 1955, chính phủ Nhật cũng chính thức nhìn nhận shiatsu là một trị liệu pháp bằng tay riêng biệt.

nguongoc
Những cố gắng không ngừng của Tokujiro Namikoshi nhằm phát triển shiatsu cả ở Nhật lẫn ở nước ngoài đã giúp cho phương pháp trị liệu giản đơn nhưng hiệu quả này được dân chúng Nhật yêu mến và càng ngày càng nhiều người ở các nước trên thế giới biết đến. Ngôi trường Namikoshi đã lập, hiện nay mang tên là Trường Shiatsu Nhật Bản, là cơ sở chuyên đào tạo điều trị viên shiatsu duy nhất được nhà nước công nhận ở Nhật. Những học viên tốt nghiệp ra trường đã tiếp tục truyền bá shiatsu ra khắp nước Nhật và xa hơn nữa, và thành công của họ đã làm cho từ shiatsu trở thành một từ tiếng Nhật được biết khắp cùng thế giới.

Ngày nay, shiatsu là thành phần cơ bản trong hệ thống y tế của nước Nhật. Các điều trị viên phải hoàn tất một chương trình đào tạo chính quy trong 3 năm (trên 2.100 giờ học) tại một trường được nhà nước công nhận. Chương trình học cung cấp cho họ một căn bản vững chắc về Tây y lẫn Đông y, đồng thời họ cũng được huấn luyện các kỹ năng thực hành. Sau khi đã hoàn tất khóa học, họ phải vượt qua một cuộc sát hạch do chính nhà nước tổ chức để được cấp giấy chứng nhận chính thức là Điều trị viên Án ma, Mat-xa và Shiatsu.